Dì Hương ( tập 2 ) Truyện loạn luân

Rồi cuối cùng tôi cũng nghĩ ra một cách. Số là trên má dì Hương, thường xuyên xuất hiện những chiếc mụn trứng cá. Có lẽ dì rất khổ tâm vì điều này bởi lẽ tối nào trước khi đi ngủ, tôi cũng thấy dì ngồi soi gương, nặn bóp, rồi thoa lên mặt hằng hà sa số những lọai kem dưỡng da. Trong lớp luyện thi của tôi, có thằng Tuấn, biệt hiệu Tuấn “mụn” vì mặt nó rất nhiều mụn. Aáy vậy mà chẳng hiểu vì sao, chỉ sau một tuần, mặt nó tự nhiên láng như đít nhái. Tò mò, tôi hỏi nó. Nó nói ông chú dược sĩ của nó giải thích rằng, nguyên nhân của mụn là vì lỗ chân lông bị ứ trệ chất bã nên nhiễm trùng. Chú nó chỉ nó mua mấy viên kháng sinh Erythromycin, đem về nghiền nát ra, trộn với viên dầu cá rồi bôi lên mặt.
Lúc nghe nó giải thích, tôi đã định bụng kể lại cho dì Hương, nhưng rồi tôi quên khuấy đi mất. Bây giờ, ám ảnh bởi cái lồn của dì, thì mấy cái mụn trứng cá biết đâu lại chẳng giúp tôi đạt được ý muốn. Một tối, đợi lúc dì bắt đầu nặn mụn, tôi đến bên cạnh dì:
-Sao ngày nào dì cũng nặn vậy?
Dì Hương ngước lên nhìn tôi. Trên gò má dì, lấm tấm mấy đốm đo đỏ, sưng phù. Dì cười:
-Ngày nào cũng nặn mà nó còn ra quá trời đó Hải ơi. Chán thiệt.
-Lớp cháu cũng có một thằng, mụn còn nhiều hơn dì nữa. Cục nào cục nấy bự sư Nhưng chỉ một tuần, mặt nó láng o, hổng còn thấy gì nữa.
-Vậy hả? Nó trị bằng thứ gì mà hay vậy hả?
Mắt dì Hương sáng lên. Dì nhìn tôi, chờ đợi. Làm như vẻ khó nói, tôi lắc đầu:
-Cách này là cách riêng của nó.
-Cách riêng của nó là cách gì? Thì chắc là cũng uống thuốc, bôi thuốc phải không?
-Không. Mà cháu hỏi thiệt, dì có… bồ chưa?
Dì Hương nhìn tôi chăm chăm, kinh ngạc. Mãi một lát, dì mới nói:
-Sao Hải lại hỏi dì như vậy?
-Thì vậy cháu mới hỏi dì.
-Hải nói rõ cho dì nghe coi.
Tôi hơi tần ngần. Đây là lúc quyết định. Vừa nuốt nước bọt để đỡ hồi hộp, tôi vừa kể:
-Trong lớp luyện thi của cháu có một thằng tên Tuấn. Hồi mới vô học, mặt nó đầy mụn nên tụi cháu gọi nó là thằng Tuấn “mụn”. Nó tức lắm nhưng không hiểu sao, chỉ hơn một tuần, mặt nó tự dưng láng o…
Tôi dừng lại, kín đáo quan sát gương mặt dì Hương. Hình như dì có vẻ háo hức với câu chuyện tôi đang kể.
-Rồi sao nữa Hải?
-Một bữa, lúc giải lao, cháu kêu nó ra cháu hỏi. Nó trả lời ông chú dược sĩ của nó dạy rằng cứ mỗi tối trước khi đi ngủ, thì dùng tay làm… cho xuất tinh, rồi lấy tinh khí ấy bôi lên mặt. Trong tinh khí vừa có rất nhiều vitamin, vừa có chất sát trùng, làm mịn da. Nó bôi đúng 10 ngày thì hết mụn. Vì thế cháu mới hỏi dì có bồ hay chưa, để dì nhờ bồ dì giúp là vậy đó…
Dì Hương tròn mắt nhìn tôi. Mãi một lúc sau, dì nói rất nhỏ:
-Tầm bậy quá, thôi Hải đi ngủ đi.

Tôi quay về tấm nệm của mình, và nỗi lo bấy giờ mới ập tới. Tôi hấp tấp, tôi dại mồm dại miệng quá. Mai mốt đây, khi má tôi lên thăm, và rồi dì Hương đem câu chuyện này kể lại cho má tôi nghe thì sao? Tự dưng, tôi cảm thấy mình ngu. Biết vậy, tôi cứ im lặng, cứ ngày ngày nhìn dì Hương tắm, cứ lén lút lấy chiếc quần lót dơ của dì mà hít, mà sục cặc thì có lẽ sẽ chẳng xảy ra chuyện gì. Lời nói tuy chỉ là gió thổi mây bay, nhưng tôi đã nói ra rồi, làm sao rút lại được.
Đêm dần trôi, tôi cuộn tròn trong chiếc mền, tự dày vò mình. Đôi lúc, hé mắt nhìn về cuối phòng, tôi thấy dì Hương như ngủ say. Vẫn cái mu lồn nhô cao sau lớp vải quần, nhưng nó không làm cho tôi thèm khát nữa. Tôi sợ hãi khi nghĩ đến sáng mai, lúc phải đối diện với dì nơi bàn ăn. Trong phút chốc, tôi mong cho đêm cứ kéo dài, trời đừng bao giờ sáng.
Có tiếng chân bước nhè nhẹ, tôi nằm im, thở khẽ. Hình như dì Hương xuống dưới để đi đái. Đội nhiên, tiếng chân dừng lại, rồi một bàn tay đập nhẹ vào vai tôi.
-Hải…
Tôi mở mắt ra, dì Hương đang lom khom ngay trước mặt tôi. Lồm cồm ngồi dậy, tôi chờ đợi những lời trách móc:
-Dạ, dì gọi cháu
-Ừ…, chuyện… chuyện hồi nãy Hải nói có… có thiệt không?
Câu hỏi của dì Hương khiến tảng đá âu lo trong lòng tôi biến mất. Tôi đoán có lẽ những cái mụn trứng cá đã làm cho dì không còn nghĩ đến điều gì khác. Tôi đáp:
-Cháu nói thiệt mà. Nếu dì có bồ, dì nói bồ dì giúp cho dì, cháu bảo đảm chỉ mười lần là có kết quả.
-Nhưng… nói thiệt với Hải, hồi đó dì cũng quen một người, sau biết anh ta đã có vợ, mà nói dối dì nên dì chấm dứt…
Rồi dì trầm ngâm. Dưới ánh đèn mờ nhạt của ngọn đèn ngủ, trông dì thật quyến rũ. Cặc tôi nứng lên cứng ngắc. Thu hết can đảm, tôi bảo dì:
-Thôi, để cháu giúp dì, mà dì phải giữ bí mật nghe.
-Hải giúp dì, nhưng giúp làm sao?
-Thì… thì cháu lấy khí của cháu cho dì.
-Lấy bằng cách nào?
-Bây giờ dì xuống dưới cầm cái ly uống nước lên đây…
Dì Hương có vẻ hơi phân vân, nhưng rồi dì gật đầu và đứng dậy. Một lát, dì đặt trước mặt tôi chiếc ly thủy tinh trong suốt. Chỉ đợi có thế, tôi qùy thẳng gối, kéo hẳn chiếc quần đùi xuống. Con củ cặc tôi lúc này chĩa ra phía trước, đầu cặc to như đầu chày. Tôi cầm tay dì Hương, đặt vào cặc mình:
-Như vầy nè. Dì nắm lấy rồi cứ vuốt lên vuốt xuống. Khi nào sắp ra, cháu báo cho dì thì dì cầm cái ly hứng vào nghe. Mà dì nhớ là khi nó đang ra, thì dì vẫn phải tiếp tục vuốt cho nó ra hết.

Ai đã từng sục cặc – và tự mình sục thì sẽ biết được cái cảm giác khác lạ khi có một người khác sục cho mình – nhất là người đó lại là con gái. Bàn tay dì Hương nắm gọn con củ cặc tôi. Mỗi lần vuốt lên, lớp da trùm kín đầu khấc rồi khi dì vuốt xuống, những ngón tay dì chạm vào vòng khấc khiến tôi không nén được tiếng rên. Trước đây, mỗi lần nhìn dì Hương tắm, tôi phải sục khoảng 10 phút thì mới xuất tinh. Nhưng lần này, dì Hương mới vuốt chưa đầy một phút, tôi đã thấy người tôi oặt ra. Bấu chặt vai dì, tôi lắp bắp:
-Nó, nó sắp ra rồi dì ơi.
Dì Hương với vội chiếc ly, hứng ngay đầu cặc. Tôi ưỡn người, hẩy con củ cặc về phía trước, một tia nước trắng đục, phun ra. Tay dì vẫn vuốt liên tục. Lúc ấy, tôi gần như tựa hẳn vào vai dì. Nhìn thấy một giọt khí còn đọng lại nơi đầu cặc, dì đưa miệng ly vào, gạt cho nó rớt xuống.
-Bây giờ thì sao nữa Hải?
-Dì nằm xuống đi.
Đưa chiếc ly cho tôi, dì Hương nằm xuống chiếc nệm trải dưới sàn nhà. Tôi ngồi bên cạnh, dùng ngón tay trỏ, khoắng cái chất nước lầy nhầy rồi bôi lên mặt dì. Thỉnh thoảng, dì lại nói nhỏ:
-Còn chỗ này, chỗ này chưa bôi nữa nè Hải.
-Dạ, dì cứ để cháu làm cho
-Rồi khi nào mới rửa?
-Dì phải để đến sáng mai.
-Hình như… hơi ít. Trên mặt dì còn mấy chỗ mà Hải chưa bôi…
Ly khí đã hết. Mặt dì Hương lúc này bóng lưỡng chất dịch nhầy. Nằm một lát, dì nói:
-Thôi để dì về chỗ dì ngủ. Hải cũng ngủ đi. Dì cảm ơn Hải nhiều lắm.
Sáng hôm sau, tôi dậy muộn. Lúc đánh răng, rửa mặt xong và khi ra bàn ăn, tôi đã thấy dì Hương ngồi đó. Tô mì gói của tôi hôm nay ngoài mấy lát thịt heo như thường lệ, lại có thêm một cái tròng đỏ trứng gà. Đợi tôi ngồi xuống, dì Hương liếc qua bà ngoại tôi, lúc ấy đang thắp nhang trên bàn thờ , rồi thì thầm:
-Hải nè, mụn nó bớt rồi đó.
Tôi nhìn vào mặt dì. Quả đúng như dì nói, mấy cái mụn tối hôm qua còn nổi u lên, thì bữa nay đã lặn hẳn xuống mặc dù nó vẫn còn ửng đỏ. Tôi bịa ra câu chuyện thằng Tuấn “mụn” chỉ với mục đích để sờ được lồn dì, chứ hoàn toàn không bao giờ ngờ rằng khí cặc lại có hiệu quả như vậy. (Mãi về sau này, tôi mới hiểu công việc kế toán của dì Hương ở công ty rất căng thẳng. Mà hễ càng căng thẳng bao nhiêu thì mụn lại xuất hiện nhiều bấy nhiêu. Thêm vào đó, sự lo lắng thái quá về những cái mụn cũng là lý do để mụn phát triển. Còn sở dĩ mụn lặn sau khi bôi khí cặc là vì niềm tin của dì. Chính niềm tin đã tạo ra cho dì một sức đề kháng)

666   18 ngày trước
CUBOYKADOR 104 người theo dõi
666   18 ngày trước
Hãy đăng nhập hoặc đăng ký để bình luận